Thần Có Tội, Cầu Bệ Hạ Khai Ân
Tác giả: An Tham Hoan
Thể loại: Cổ đại, Hài hước, HE, Ngôn tình
Tình trạng: Hoàn thành
Lượt xem: 54
Hôm ấy, ta vào cung, vừa tới nơi đã bị tiểu thái giám chạy đến gọi vào điện Trường Sinh.
Bước vào đại điện, ta liền thấy Hạ Thần Dịch đang nằm trên sập mỹ nhân.
Ta dập đầu hành lễ: “Vi thần tham kiến Hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Trên sập, Hạ Thần Dịch chỉ mặc một chiếc trường bào sắc vàng đơn giản, một tay chống thân mình, một tay che miệng khẽ ho khan. Chiếc áo bào theo nhịp ho mà hơi lỏng lẻo, khiến người ta không khỏi miên man bất định.
Trong dáng vẻ nhu nhược ấy, Hạ Thần Dịch khẽ mở lời: “Ái khanh, trẫm có chuyện muốn thương lượng với khanh.”
Giữa quân và thần, nếu có việc cần bàn bạc, ngoài triều đình thì cũng là thư phòng, vậy mà lại chọn cung điện vốn dùng để thị tẩm này để thảo luận, khiến lòng ta không khỏi xao động: “Hoàng thượng cứ nói đừng ngại.”
Hạ Thần Dịch đưa tay chỉ về phía tấu chương trên án: “Ái khanh hãy xem qua tấu chương hôm nay trước đã...” Như thể lo rằng người bình thường nghe thấy lời này sẽ kinh sợ, ngài lại bồi thêm một câu: “Trẫm miễn tội cho khanh.”
Lòng ta càng thêm xao động, chẳng chút ngại ngần mà đứng dậy cầm lấy một quyển xem thử. Chân mày ta lập tức nhíu chặt thành hình chữ bát ngược, càng xem xuống dưới, lông mày càng nhíu sâu hơn.
“Nực cười, đây chẳng phải là bức hôn sao?” Tấu chương gửi lên toàn là yêu cầu Hạ Thần Dịch vì hoàng thất mà suy xét việc khai chi tán diệp, tuyển thêm người vào hậu cung, khiến ta tức giận đập bàn đứng dậy.
📖 Bắt đầu đọc
Bước vào đại điện, ta liền thấy Hạ Thần Dịch đang nằm trên sập mỹ nhân.
Ta dập đầu hành lễ: “Vi thần tham kiến Hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Trên sập, Hạ Thần Dịch chỉ mặc một chiếc trường bào sắc vàng đơn giản, một tay chống thân mình, một tay che miệng khẽ ho khan. Chiếc áo bào theo nhịp ho mà hơi lỏng lẻo, khiến người ta không khỏi miên man bất định.
Trong dáng vẻ nhu nhược ấy, Hạ Thần Dịch khẽ mở lời: “Ái khanh, trẫm có chuyện muốn thương lượng với khanh.”
Giữa quân và thần, nếu có việc cần bàn bạc, ngoài triều đình thì cũng là thư phòng, vậy mà lại chọn cung điện vốn dùng để thị tẩm này để thảo luận, khiến lòng ta không khỏi xao động: “Hoàng thượng cứ nói đừng ngại.”
Hạ Thần Dịch đưa tay chỉ về phía tấu chương trên án: “Ái khanh hãy xem qua tấu chương hôm nay trước đã...” Như thể lo rằng người bình thường nghe thấy lời này sẽ kinh sợ, ngài lại bồi thêm một câu: “Trẫm miễn tội cho khanh.”
Lòng ta càng thêm xao động, chẳng chút ngại ngần mà đứng dậy cầm lấy một quyển xem thử. Chân mày ta lập tức nhíu chặt thành hình chữ bát ngược, càng xem xuống dưới, lông mày càng nhíu sâu hơn.
“Nực cười, đây chẳng phải là bức hôn sao?” Tấu chương gửi lên toàn là yêu cầu Hạ Thần Dịch vì hoàng thất mà suy xét việc khai chi tán diệp, tuyển thêm người vào hậu cung, khiến ta tức giận đập bàn đứng dậy.
📚 Danh sách chương
- Chương 1: Thần Có Tội, Cầu Bệ Hạ Khai Ân Chương 1
- Chương 2: Thần Có Tội, Cầu Bệ Hạ Khai Ân Chương 2
- Chương 3: Thần Có Tội, Cầu Bệ Hạ Khai Ân Chương 3
- Chương 4: Thần Có Tội, Cầu Bệ Hạ Khai Ân Chương 4
- Chương 5: Thần Có Tội, Cầu Bệ Hạ Khai Ân Chương 5
- Chương 6: Thần Có Tội, Cầu Bệ Hạ Khai Ân Chương 6
- Chương 7: Thần Có Tội, Cầu Bệ Hạ Khai Ân Chương 7
📖 Truyện cùng thể loại
Ưu đãi HOT
✕